Giản Trường Sinh không nhớ ra Trần Lăng là ai, nhưng hắn đoán được, người cho mình đống tài sản này chính là người đã bị Bạch Ngân Chi Vương cướp đi.
Tôn Bất Miên chần chừ một lát, trả lại hết mấy tờ khế đất khác cho Giản Trường Sinh, chỉ giữ lại tờ của tiệm trang sức nhỏ nhất:
"Bọn mình chỉ ăn một bữa thôi, không cần dùng nhiều thế này đâu... Cầm cố một tiệm là đủ được ối tiền rồi, đợi tháng sau có lương, bọn mình lại chuộc nó về."
"... Ừ."




